Truyện Thai Giáo Tháng Thứ 6 – 11 Truyện Siêu Hay Giúp Bé Thông Minh

Dưới đây là 11 truyện thai giáo tháng thứ 6 siêu hay cho bé. Những câu chuyện thai giáo tháng thứ 6 này được nhiều phụ huynh kể đọc cho bé nghe mỗi đêm trước khi đi ngủ. Các phụ huynh hãy lưu lại để đọc cho bé nhà mình, điều này rất tốt cho quá trình phát triển của thai nhi.

>>> Xem thêm: 7 Truyện Thai Giáo Cho Bé Trong Bụng Mẹ Được Các Mẹ Kể Nhiều Nhất.

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 1: “Thỏ trắng tốt bụng”

Dạo này muông thú trong rừng buồn ơi là buồn, bởi chúng vừa nhận được thiệp mời dự sinh nhật của sói xám. Tất cả đều lo lắng vì chẳng biết nên tặng quà gì cho sói xám. Các loài vật bàn bạc với nhau.

Chó bảo “Tặng một khúc xương đi, sói xám thích ăn xương nhất”.

Dê núi bảo “Tặng bánh ga tô thì hơn”…

Cứ thế, mỗi người một câu. Bỗng khỉ con thông minh lên tiếng “Hay là tặng một bạn thỏ trắng đi”.

“Hả? Cậu nói gì?”. Mọi người kêu to “Cậu điên rồi ư? Sói xám sẽ ăn thịt thỏ trắng mất”. Khỉ cười đáp “Đừng lo, ý tớ là tặng một bạn thỏ trắng tốt bụng ấy”.

Sáng hôm sau, sói xám vừa mở cửa đã thấy một hộp quà xinh xắn trước mắt. Sói vội mở ra xem. A! Bên trong là một chú thỏ trắng mập mạp trắng muốt, trước ngực treo tấm biển viết dòng chữ “Thỏ trắng tốt bụng”.

 

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 1: "Thỏ trắng tốt bụng"
Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 1: “Thỏ trắng tốt bụng”

“Tốt bụng gì mà tốt bụng, cứ làm món ăn sáng cho ta là tốt rồi”. Nói đoạn sói há miệng định ngoạm thịt thỏ trắng.

“Em chào anh sói xám ạ”, thỏ trắng bỗng cất lời.

“Mi vừa gọi ta là anh hả?”, sói nhìn thỏ, tưởng mình nghe nhầm.

“Vâng ạ, anh sói xám ơi, em là thỏ trắng tốt bụng”.

Sói nhìn kĩ thì phát hiện ra trước mặt mình không phải là một chú thỏ thực sự, mà là một chú thỏ đồ chơi biết nói.

“A, thỏ con đáng yêu quá. Còn gọi mình là anh sói xám nữa cơ đấy”. Sói nhìn một hồi rồi bế thỏ trắng lên.

Bỗng thỏ trắng cất lời “Anh dễ thương quá, em quý anh lắm!”

Sói nghe thế liền bật khóc vì xúc động. Nó vừa khóc vừa nói “Mi… mi đang nói với ta phải không? Chưa từng có ai khen ta, yêu quý ta bao giờ”

“Có sao đâu! Chỉ cần anh quan tâm đến mọi người, không làm điều xấu, chắc chắn sẽ có rất nhiều người yêu quý anh”, thỏ bảo.

Sói gật đầu cái rụp. Từ đó, ngày nào sói cũng ở bên thỏ trắng.

Thỏ trắng tốt bụng rất biết quan tâm đến mọi người. Thấy bà dê núi chở một bó cỏ cho, thỏ hỏi “Bà dê núi ơi, bà có mệt không?”. Sói nghe thấy vội chạy lại giúp bà chở cỏ về nhà.

Thấy gấu xám bị ngã gãy chân, thỏ bảo “Anh gấu đừng khóc nữa, để em giúp cho đỡ đau nhé”. Sói lại vội cùng thỏ giúp gấu băng bó vết thương… Dần dần mọi người đều công nhận là sói xám đã trở nên tốt bụng rồi.

Một năm sau, lại đến sinh nhật sói. Lần này sói không gửi thiệp mời cho ai mà chỉ đón sinh nhật cùng thỏ trắng. Bỗng chuông cửa reo “kính coong”. Sói ra mở cửa, các loài vật trong rừng đều có mặt đông đủ. Họ chúc mừng sói “Chúc sói xám sinh nhật vui vẻ!” rồi ôm sói cùng múa hát. Lúc ấy, lòng sói thật ấm áp, nó thấy mình là kẻ hạnh phúc nhất trên đời.

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 2: Rùa và thỏ

Ngày xửa ngày xưa, có một con Rùa và một con Thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.

Truyện kể cho thai nhi thông minh số 4: Thỏ và Rùa
Truyện kể cho thai nhi thông minh: Thỏ và Rùa

Thỏ xuất phát nhanh như tên bắn và chạy thục mạng rất nhanh, khi thấy rằng mình đã khá xa Rùa, Thỏ nghĩ nên nghỉ cho đỡ mệt dưới một bóng cây xum xê lá bên vệ đường và nghỉ thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua.

Vì quá tự tin vào khả năng của mình, Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi trên đường đua. Rùa từ từ vượt qua Thỏ và sớm kết thúc đường đua.

Khi Thỏ thức dậy thì rùa đã đến đích và trở thành người chiến thắng. Thỏ giật mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 3: “Bồ câu chăm chỉ”

Sáng sớm, gà trống tựa chiếc đồng hồ báo thức, gáy ò ó o đánh thức mọi người dậy. Bồ câu cũng tỉnh giấc. Tối qua mưa rất to, làm sập ngôi nhà cũ của bồ câu nên hôm nay nó định xây ngôi nhà mới.

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 3: "Bồ câu chăm chỉ"
Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 3: “Bồ câu chăm chỉ”

Bồ câu bay đi bay lại mới tìm thấy một cái cây tạm được, thân cây cao lớn thẳng tắp, cành cứng cáp xù xì, lá xum xuê. Nó nghĩ: “Xây nhà ở đây rất ổn đấy!”.

Thế là nó bắt đầu bận rộn tha cành cây về xây nhà.

Ruồi thấy vậy bèn bay tới mỉa mai: “Cậu đúng là chẳng biết tận hưởng cuộc sống gì cả! Nhìn tớ đây này, ngủ trong nhà lợn lười, gió không đến mặt mưa không vào đầu, suốt ngày ăn no rồi chơi, rõ là thoải mái!”.

Bồ câu liếc ruồi một cái vẻ coi thường rồi tiếp tục công việc.

Được bồ câu chỉ bảo, lợn lười cũng bắt đầu chăm chỉ. Cậu quét tước nhà cửa sạch sẽ, treo rèm cửa đẹp đẽ. Thế là ruồi không vào nhà lợn được nữa.

Trời lại mưa, ruồi chẳng có nhà mà về, hoảng hốt chạy khắp nơi, ướt sũng, run rẩy. Còn bồ cây đã xây xong nhà. Con nghe kìa, nó đang ca hát rất vui vẻ trong ngôi nhà mới đấy.

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 1: “Cầu rắn hoa xinh đẹp”

 

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 1: "Cầu rắn hoa xinh đẹp"
Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 1: “Cầu rắn hoa xinh đẹp”

Sáng hôm ấy trời trong veo. Ông mặt trời đã trèo lên đỉnh núi từ lâu rồi. Ốc sên thấy trời đẹp bèn ra ngoài dạo chơi.

Sên vừa hát vừa chầm chậm bò đến bên lạch nước. Ối, sên hoảng hốt kêu lên, làm sao qua nổi con sông lớn thế này bây giờ?

Ốc sên loanh quanh trên bờ định bụng tìm một cây cầu hoặc một chiếc thuyền để qua sông, nhưng tìm mãi mà chẳng thấy.

Cậu buồn rầu ngồi trên bờ thở ngắn than dài.

Chú rắn hoa nghe thấy tiếng than thờ của ốc sên tự nhủ: Mình sẽ giúp ốc sên qua cầu. Thế là rắn hoa lặng lẽ bò đến, nằm thẳng đơ trên lạch nước thành một chiếc cầu.

Ốc sên đang lo lắng bỗng ngạc nhiên: Sao tự nhiên lại có một chiếc cầu chạm trổ hoa văn đẹp ơi là đẹp ở đây thế này nhỉ?

Ốc sên mừng rỡ trèo lên cầu để sang bên kia sông. Rắn hoa thấy ốc sên bò trên người mình cứ nhột nhột, nhột đến mức muốn lăn lộn ngay trên bãi cỏ cho đỡ nhột. Nhưng rắn hoa biết, nếu mình cử động thì ốc sên sẽ rơi xuống nước mất.

Ốc sên bò đến chỗ đầu rắn hoa thì bỗng nảy ra một ý: Mình phải đánh dấu lại để khi về khỏi lạc đường. Thế là cậu vẽ một đường lên mũi rắn hoa. Rắn hoa khó chịu quá và rất muốn hắt xì. Nhưng nếu làm vậy, ốc sên sẽ rơi xuống nước mất.

Ốc sên qua cầu rồi bò đi xa dần. Rắn hoa vội trườn vào thảm cỏ, vừa cười lăn lộn vừa hắt xì.

Trời dần tối, ốc sên phải quay về nhà. Rắn hoa lại lặng lẽ nằm thẳng ra bắc cầu cho ốc sên đi. Nhờ có ký hiệu đã đánh dấu, ốc sên nhanh chóng tìm thấy cây cầu. Cậu vui vẻ bò qua rồi vừa hát vừa trở về nhà.

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 5: Cậu bé tích chu

Ngày xưa, có một bạn tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà.

Hàng ngày bà phải làm việc quần quật kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức gì ngon bà cũng dành cho Tích Chu. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người bảo:

– Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà.

Thế nhưng lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mãi rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:

– Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!

Bà gọi một lần, hai lần…rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:

– Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!

– Cúc cu … cu! Cúc … cu cu! Chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!

Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:

– Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa!

– Cúc …cu…cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!

Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có một bà tiên hiện ra, bà bảo Tích Chu:

– Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?

Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.

Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối mang về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu trở lại thành người và về ở với Tích Chu.

Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà.

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 6: “Nàng tiên mưa”

Hôm nay, Vịt con được mẹ cho ra sông tắm mát. Vịt con thích lắm. Vịt con đằm mình trong dòng nước. Những giọt nước bé tí xíu tinh nghịch rủ nhau trèo lên lưng, lên đầu Vịt con rồi lại lăn xuống mặt nước.

 

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 6: "Nàng tiên mưa"
Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 6: “Nàng tiên mưa”

Bỗng nhiên, một giọt nước bé tí xíu chạy đến ghé vào tai Vịt thì thầm: “Vịt con ơi! Chúng tôi chào bạn, chúng tôi sắp phải đi xa đây”. Vịt con ngơ ngác nhìn những giọt nước biến thành hơi bốc lên trời như những nàng tiên cất cánh bay.

Ông Mặt Trời cười càng lúc càng tươi, ánh nắng ngày càng gay gắt hơn. À! Thì ra ánh nắng của ông Mặt Trời chiếu xuống mặt sông làm những hạt nước biến thành hơi. “Nhưng hơi nước bốc lên trời để làm gì nhỉ?” – Vịt con vừa đi về vừa nghĩ.

Chiều nay, những đám mây đen kéo về che lấp cả một khoảng trời rộng lớn. Từ trong đám mây, những giọng nói quen thuộc cất lên:
– Vịt con ơi, có thấy chúng mình không? Chúng mình là những hạt nước bé xíu từ sông, từ biển cả đấy!
– Các bạn ở đâu? – Vịt con hỏi.
– Chúng tôi ở trên những đám mây đen nặng trĩu này này. Từ những hơi nước bốc lên, chúng tôi kết bạn thân với nhau tạo thành mây đấy!
– Vậy các bạn có xuống mặt đất và trở lại thành những hạt nước bé xíu được nữa không? – Vịt con lại hỏi.
– Có chứ! Chúng tôi sắp gặp lại bạn để cùng nhau đùa nghịch đấy!

Đúng lúc đó thì chị Gió ào tới làm những chiếc lá vàng rơi đầy một góc sân nhà Vịt con, những tia chớp ngang trời lóe lên. Thế là trận mưa rào chiều nay đã đổ xuống. Lộp bộp! Lộp bộp! Âm thanh vang lên như bản nhạc giao mùa. Vịt con ngắm nhìn và cảm thấy rất sung sướng.

Cơn mưa ngớt dần, bầu trời sáng hẳn ra. Những đám mây đen biến đâu mất. Vịt con lạch bạch chạy ra luống rau mới trồng hôm trước: “Ôi chao! Sao những ngọn rau xanh mởn lạ lùng thế này!”. Vịt con chạy ào tới, dang đôi cánh nâng niu những giọt nước. Vịt con thì thầm: “Sao các bạn lại thành mưa được thế?”.
– Vịt con biết không? Hơi nước bốc lên trời tạo thành những đám mây đen. Khi gặp không khí lạnh, những đám mây tụ lại thành mưa rơi xuống mặt đất và chúng tôi lại trở thành những hạt nước bé xíu đấy!

– Những hạt nước thi nhau kể với Vịt con.
– Ôi, hay quá!

– Vịt con reo lên

– Vậy thì từ nay, Vịt con sẽ không gọi các bạn là những hạt nước bé xíu nữa đâu mà sẽ gọi các bạn là những “nàng tiên mưa” nhé! Các bạn có thích không?

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 7: Sinh con rồi mới sinh cha

Xưa có 2 người ở tỉnh xa cùng đi lính với nhau và sống với nhau rất thân thiết. Đến lúc thôi lính về nhà thì một người làm nên giầu có, còn người kia vẫn nghèo đói. Người nhà giàu nhớ bạn, đến hỏi thăm thấy bạn nghèo khổ, liền đưa cho vay 10 lạng bạc để làm vốn.Cách đã mấy năm không được tin tức gì của bạn, người nhà giàu nghĩ bụng rằng, bạn ta có lẽ vẫn còn túng, nên chưa có tiền trả ta. Bây giờ ta sang thăm anh ta, và đem thêm 10 lạng bạc, nếu anh còn nghèo đói, thì ta giúp anh lần nữa, nghĩ vậy rồi ra đi.

Khi vừa đến cổng, thấy nhà bạn trang hoàng lịch sự, thì người bạn đem bạc giấu ở trên đầu cổng, rồi mới vào nhà.
Vợ chồng bạn thấy mặt, nghĩ là sang đòi nợ, mời vào nhà thiết đãi ăn uống tử tế, rồi lập mưu đợi đến đêm khuya, giết đi, đem xác chôn dưới cây khế.
Ít lâu sau, cây khế chỉ sinh được một trái to lắm. Người vợ trông thích mắt hái xuống ăn. Ăn rồi thụ thai, đủ ngày đủ tháng, sinh ra một đứa con trai khỏe mạnh, khôi ngô, nhưng phải cái tật không biết nói.
Hai vợ chồng lấy làm buồn bực. Một hôm phàn nàn với nhau rằng: “Nhà ta giàu có không thiếu thốn gì, Trời cho sinh được một mụn con thì Trời lại bắt nó phải cái tật câm. Rõ người có năm có mười thì tốt, mình chỉ có một thì lại vô duyên”.
Đứa con nghe thấy cha mẹ than thở, tự nhiên bật nói ra rằng:
– Bố mẹ cho mời quan huyện qua đây chơi với con, rồi con nói cho bố mẹ nghe.
Hai vợ chồng lấy làm quái lạ, hỏi gặng nó mãi, thì nó lại câm như trước, không nói gì nữa.
Vợ chồng bàn bạc với nhau thử chiều ý con xem sao, liền đem lễ vật lên huyện, kể chuyện đầu đuôi và mời quan tới nhà chơi. Quan bằng lòng đi một chuyến xem sao. Khi đến nhà, liền cho lính gọi thằng bé câm ra và hỏi:
– Tại sao mày không chịu nói, để bố mẹ phải lên trình với ta?
Thằng bé ra, lễ phép cúi lạy quan lớn, rồi thưa rõ ràng rằng:
– Quan đã đến đây, xin quan soi xét kẻo con bị oan lắm. nguyên con với anh này, nó chỉ vào ông bố, xưa đi lính làm bạn với nhau rất thân, lúc mãn lính, anh em trở về làm ăn, con thấy anh nghèo, giúp 10 lạng bạc để anh làm vốn. Sau con lại đem 10 lạng nữa đến thăm, thấy anh đã giàu, con giấu 10 lạng bạc ngoài cổng rồi vào nhà, đêm đến 2 vợ chồng anh giết con, chôn dưới gốc cây khế…Hồn con nhập vào quả khế, vợ anh ăn vào rồi sinh ra con. Xin quan cho đào gốc khế, coi trên mái cổng xem có thật không?
Quan sai lính làm như lời khai, thấy thật như vậy. Vợ chồng hết đường chối cãi, thú nhận hết tội mình đã làm bậy. Quan phê án trị tội cả hai vợ chồng. Thằng bé lạy quan xong trở về nhà cũ.
Về tới nhà tính ra, đã biệt tích 20 năm. Khi đi vợ mới có thai, bây giờ con đã có cháu.
Bởi chuyện này nên có câu rằng:

Tham vàng phụ nghĩa cố nhân,
Oan hồn, hồn hiện, trời gần chẳng xa,
Sinh con rồi mới sinh cha,
Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông.

Truyện thai giáo tháng thứ 6 số 8: “Làm tốt sẽ nhận lại điều tốt”

“Khi con có khả năng giúp đỡ người khác, đừng để cơ hội đó vuột đi. Những việc làm tốt sẽ luôn luôn quay trở lại đền đáp con.”

Ngày xưa, trong lúc Thần Shree Krishna và vị anh hùng Arjun đi dạo quanh thành phố, họ thấy một giáo sĩ nghèo đang đi ăn xin. Arjun cảm thấy thương hại và đã cho ông ta một cái túi bên trong có 100 đồng tiền vàng. Vị giáo sĩ mừng rỡ và cảm ơn Arjun rối rít. Rồi ông lên đường đi về nhà. Trên đường về, ông thấy một người ăn xin khác. Thay vì dành ra một hoặc hai đồng để giúp người đó, ông ta làm ngơ bỏ đi. Nhưng rủi thay, một lúc sau đó, ông bị một tên cướp chạy tới giựt mất túi tiền của ông.

Vị giáo sĩ cảm thấy buồn bã và quay lại đi ăn xin. Ngày hôm sau, khi Arjun thấy vị giáo sĩ hôm trước trở lại ăn xin, anh ta rất ngạc nhiên. Đáng lẽ với số tiền vàng nhiều như thế, vị giáo sĩ có thể sống cả đời chứ không thể vẫn còn đi ăn xin! Anh gọi vị giáo sĩ lại và hỏi lý do. Vị giáo sĩ thành thật kể lại toàn bộ sự việc. Arjun lại cảm thấy thương hại cho ông ta. Vì vậy, lần này anh tặng cho vị giáo sĩ một viên kim cương.

Vị giáo sĩ, một lần nữa, rất vui mừng. Ông liền bỏ ăn xin và đi về nhà. Trên đường về, ông lại gặp một người nghèo khác đang cần sự giúp đỡ, nhưng ông lại làm ngơ. Khi về đến nhà, ông giấu kỹ viên kim cương vào một cái bình, với ý định sẽ bán đi để tạo dựng một đời sống sung túc. Lúc đó, vợ ông không có nhà. Ông rất mệt và sức nóng oi bức của buổi trưa làm ông buồn ngủ. Ông thiếp đi. Sau đó, vợ ông về đến nhà. Bà lấy cái bình đi ra suối múc nước về thổi cơm chiều. Bà ta không biết có viên kim cương trong bình. Khi đến bờ suối, bà nhúng cả cái bình xuống nước để nước tràn vào, vô tình, làm viên kim cương bị cuốn đi mất theo dòng nước!

Khi vị giáo sĩ thức dậy, ông đi tìm cái bình và hỏi vợ về viên kim cương trong đó. Vợ ông nói bà đã mang bình ra bờ suối lấy nước và không hay biết trong bình có viên kim cương. Vị giáo sĩ không thể tin được sự xui xẻo của mình. Thế là ông phải trở lại đi ăn xin. Một lần nữa Arjun và Thần Shree Krishna thấy giáo sĩ trở lại đi ăn xin. Arjun dò hỏi về những gì đã xảy ra. Anh cảm thấy thất vọng và nghĩ rằng vị giáo sĩ này sẽ không bao giờ có được một đời sống hạnh phúc.

Shree Krishna, một hóa thân của Thượng Đế, mỉm cười. Shree Krishna tặng cho vị giáo sĩ một đồng xu, không đủ để mua một bữa ăn trưa hoặc bữa tối cho một người. Arjun hỏi Shree Krishna: “Lạy Ngài, tôi đã cho ông ấy số tiền vàng và kim cương đủ để có một cuộc sống sung túc, nhưng cuối cùng cũng không giúp được gì cho ông ta. Làm sao chỉ với một đồng xu có thể giúp anh chàng nghèo khó này?” Shree Krishna mỉm cười và bảo Arjun hãy đi theo vị giáo sĩ để xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Trên đường đi, giáo sĩ nghĩ đồng xu do Shree Krishna cho, thậm chí không đủ để mua một bữa ăn trưa, chẳng làm được gì. Bỗng lúc đó, ông thấy một ngư dân đang gỡ một con cá ra khỏi lưới. Con cá đang vùng vẫy. Giáo sĩ cảm thấy tội nghiệp con cá. Ông nghĩ đồng xu này chẳng mua được gì đáng giá, thôi thì tại sao ta không dùng để cứu con cá đó. Vì vậy, giáo sĩ trả tiền cho người đánh cá để lấy con cá. Ông bỏ con cá vào trong một bình nước nhỏ mà ông luôn mang theo bên mình.

Trong lúc đi đường, con cá bị xóc trong bình nước và nhả ra một viên kim cương! Vị giáo sĩ vui mừng hét lên, “Tôi tìm thấy rồi!”. Cũng ngay lúc đó, tên trộm trước đây đã ăn cướp 100 đồng tiền vàng của giáo sĩ tình cờ đi ngang qua. Anh ta nghĩ rằng vị giáo sĩ đã nhận ra mặt anh và có thể khai báo khiến anh bị trừng phạt. Anh ta lo lắng và chạy đến giáo sĩ. Anh xin lỗi giáo sĩ và trả lại cái túi đầy 100 đồng tiền vàng. Vị giáo sĩ không thể tin được những điều đang xảy ra.

Arjun đã trông thấy tất cả sự việc và nói, “Thưa Ngài, bây giờ con mới hiểu sự sắp xếp của Ngài”.

 Truyện số 9: Con cáo quỷ quyệt và con cò thông minh

 

Kể chuyện thai giáo cho thai nhi
Kể chuyện thai giáo cho thai nhi

Ngày xửa ngày xưa, có một con cáo rất xảo quyệt và tinh nghịch. Nó thường ăn nói ngọt ngào với các động vật khác để lấy lòng tin trước khi chơi khăm chúng.

Một ngày nọ, cáo gặp một con cò. Nó tìm cách làm bạn với con cò và tỏ ra như một người bạn tốt. Sau đó, cáo mời cò về nhà ăn cơm. Cò vui vẻ nhận lời.

Khi đến ngày dự tiệc, cò đến nhà cáo. Trước sự ngạc nhiên và thất vọng của cò, cáo nói rằng nó không thể làm một bữa tiệc lớn như đã hứa, và chỉ có thể đãi món súp. Khi cáo mang súp từ trong bếp ra, cò thấy súp được dựng trong dĩa!

Con cò tội nghiệp, với mỏ dài, không thể ăn được chút súp nào. Trong khi đó, con cáo cứ từ từ liếm súp trong dĩa. Ăn xong, cáo quay sang hỏi cò như không biết chuyện gì xảy ra, “Bạn thấy súp thế nào? Bạn có thích món súp không?”

Cò đói bụng trả lời: “Ồ thật là ngon, nhưng rất tiếc tôi bị đầy bụng nên không thể ăn nhiều được”.

Cáo nói, “Thật xin lỗi tôi đã gây phiền hà cho bạn”.

Cò trả lời: “Ồ không có đâu, xin đừng nói vậy. Vì vấn đề sức khỏe nên tôi không thể thưởng thức món ăn bạn làm”.

Cò cám ơn và mời cáo đến nhà mình ăn cơm chiều vào một ngày nào đó trước khi từ giã ra về.

Khi đến ngày cò mời cáo, cáo vui vẻ đến nhà cò. Sau khi trao đổi những câu chuyện bâng quơ để tạo thân mật, cò mời cáo dùng súp đựng trong bình với cổ cao. Sau đó, cò ăn súp dễ dàng với mỏ dài của mình, còn cáo thì đành đứng nhìn.

Sau khi ăn hết súp, cò hỏi cáo có thấy món súp ngon không. Cáo nhớ lại bữa tiệc mà chính nó đã mời cò, và cảm thấy thật xấu hổ. Cáo lắp bắp: “Xin lỗi, tôi… phải xin phép ra về vì tôi bị đau bụng”.

Bị làm nhục, cáo cụp đuôi chạy nhanh về nhà.

Truyện số 10: Khỉ và cá sấu

truyện thai giáo, truyện thai giáo cho bé, truyện thai giáo cho bé trong bụng mẹ, chuyện thai giáo cho thai nhi, chuyện thai giáo cho bé, kể chuyện thai giáo cho thai nhi, những câu chuyện thai giáo cho thai nhi, thai giáo cho bé trong bụng mẹ, những câu chuyện thai giáo cho thai nhi, truyen thai giao, truyện cho thai nhi trong bụng, kho truyện thai giáo cho bé, kể chuyện cho thai nhi trong bụng mẹ, truyện thai giáo cho thai nhi tháng thứ 4, truyện thai giáo cho thai nhi, truyện thỏ trắng tốt bụng, chuyện kể cho bé trong bụng mẹ, chuyện cho bé trong bụng mẹ, truyện đọc cho em bé trong bụng mẹ, truyện cho thai nhi trong bụng mẹ, chuyện kể cho em bé trong bụng mẹ, truyện đọc cho bé trong bụng mẹ, truyện cho bé trong bụng mẹ, kể chuyện cho em bé trong bụng, truyện kể cho bé trong bụng nghe, truyện thai giáo cho bé tháng thứ 7, kể chuyện cho em bé trong bụng nghe

Chuyện thai giáo cho bé

Có một cái hồ rất lớn và xinh đẹp với cây cỏ tươi mát bao quanh. Bên bờ hồ có những hàng cây mận ngọt ngào cao vút. Trên những cây mận này là nhà của một con khỉ.

Dưới hồ cũng có một vài con cá sấu. Có một con cá sấu thường đi nhặt những trái mận chín rơi xuống hồ.

Do cá sấu ghé thăm các cây mận mỗi ngày, nó trở thành bạn với khỉ. Cá sấu và khỉ gặp nhau mỗi ngày. Khỉ giúp cá sấu bằng cách hái mận chín thả xuống hồ. Tình bạn giữa khỉ và cá sấu ngày càng trở nên thân thiết hơn.

Một ngày nọ, khỉ bảo cá sấu mang những trái mận chín ngọt về cho vợ và gia đình. Cá sấu nghe lời và mang về cho vợ rất nhiều mận ngọt.

Vợ cá sấu rất vui mừng và ngạc nhiên vì chưa bao giờ được ăn thứ trái cây ngon như vậy. Vợ cá sấu hỏi chồng đã tìm được những trái cây này ở đâu. Con cá sấu nói do một người bạn, là con khỉ sống trên cây mận, tặng cho.

Vợ cá sấu liền nảy ra một mưu kế trong đầu. Bà hỏi chồng: “Có phải bạn của ông ăn trái cây này mỗi ngày không?” Cá sấu trả lời: “Đúng thế”. Bà nói thêm, “Ôi trời! Đây là trái cây ngọt nhất trong những trái cây mà chúng ta từng ăn. Hãy thử nghĩ trái tim của con khỉ sẽ ngon thế nào khi nó ăn trái cây này mỗi ngày! Tôi muốn trái tim người bạn của ông. Ông có thể mang về cho tôi được không?”

Cá sấu bị bất ngờ khi nghe vợ nói thế. Ông trả lời, “Nhưng khỉ là bạn thân của tôi. Tôi không thể làm điều này với anh ấy”.

Vợ cá sấu nói với ông, “Đừng lo. Ông chỉ cần đưa khỉ về đây. Sau đó tôi sẽ lo mọi chuyện! Hoặc ông có thể tìm cách đẩy khỉ xuống nước!”

Sau một hồi nói chuyện qua lại, cá sấu đồng ý mang khỉ về cho vợ.

Ngay ngày hôm sau, cá sấu mời khỉ đến ăn trưa với gia đình và hỏi món ăn khỉ ưa thích. Khỉ vui vẻ nhận lời nhưng lo lắng vì không biết bơi.

Cá sấu suy nghĩ về nỗi lo lắng của khỉ một lúc rồi nói với anh ta: “Đừng lo. Tôi sẽ cõng bạn trên lưng và sẽ đưa bạn trở về an toàn!”

Khỉ chấp nhận. Cá sấu liền cõng khỉ trên lưng đi về nhà. Khi họ đi được nửa đường, cá sấu cố gắng đẩy khỉ xuống nước. Tuy nhiên, khỉ đã ôm chặt cá sấu. Khỉ trở nên nghi ngờ hành động của cá sấu và bắt cá sấu nói ra sự thật.

Bởi vì cá sấu tin khỉ là bạn tốt, nó liền kể hết về cuộc nói chuyện với vợ và muốn mang khỉ về để lấy trái tim của khỉ.

Con khỉ thông minh nói: “Ồ bạn thân của tôi, đáng lẽ bạn nên nói với tôi sớm hơn. Tôi đã để quên trái tim ở trên cành cây vì tôi không muốn đem nó đi đường xa. Nếu bạn đưa tôi trở lại, tôi sẽ lấy trái tim đưa cho bạn”.

Cá sấu bằng lòng và cõng khỉ trở lại hồ. Khi cả hai tới cái cây là nơi khỉ sống, khỉ liền nhanh chóng leo lên cây và thoát khỏi cá sấu.

Khỉ ở trên cây hét lớn xuống cá sấu dưới hồ, “Tôi nghĩ anh là một người bạn tốt, nhưng anh đã lừa dối tôi. Tôi sẽ không bao giờ trở lại và không bao giờ làm bạn với anh”.

Cá sấu liền hiểu ra lỗi lầm của mình và mất đi một người bạn tốt.

Truyện số 11: Ngưu Lang Chức Nữ

Ngày xưa, ở làng Ngưu Gia nằm ở phía tây Nam Dương có một chàng trai thông minh, trung hậu, tên là Ngưu Lang, vì cha mẹ qua đời sớm, Ngưu Lang đành phải sống cùng với anh trai và chị dâu. Chị dâu họ Mã, là người rất độc ác, thường hành hạ Ngưu Lang, bắt Ngưu Lang làm việc cật lực. Một năm vào mùa thu, chị dâu bắt Ngưu Lang phải đi chăn bò, chị dâu chỉ cho Ngưu Lang mang theo 9 con bò, nhưng lại yêu cầu Ngưu Lang lúc về phải có 10 con mới được về nhà, Ngưu Lang không còn cách khác, buộc phải cùng với đàn bò, rời khỏi làng.

Ngưu Lang một mình chăn bò trên núi. Ở núi có cây cỏ tươi tốt um tùm, Ngưu Lang ngồi dưới gốc cây, rất buồn rầu lo lắng, không biết đến lúc nào mới có được 10 con bò, để có thể được về nhà. Bỗng nhiên, một cụ già râu tóc bạc phơ hiện ra trước mặt Ngưu Lang, hỏi Ngưu Lang vì sao đau lòng. Sau khi biết câu chuyện của Ngưu Lang, cụ già vừa cười vừa nói với Ngưu Lang rằng: “Cháu đừng buồn nữa nhé, ở núi Phục Ngưu có một con bò già ốm nặng, cháu hãy cố chăm sóc và nuôi nấng nó. Khi con bò khỏi bệnh, cháu có thể dẫn nó về nhà.”

Ngưu Lang trèo đèo vượt núi, đi rất xa, cuối cùng đã tìm thấy con bò già ốm nặng. Ngưu Lang thấy bệnh tình của con bò già rất nặng, bèn vội vàng đi cắt cỏ cho bò ăn, suốt 3 ngày liền, con bò già được ăn no, từ từ ngẩng đầu lên nói với Ngưu Lang rằng: Ta vốn là bò tiên xám, vì vi phạm vào luật cấm trên thiên đình, bị đày xuống trần gian. Vì bị ngã gãy chân, không động đậy được, muốn dậy được phải dùng giọt sương trên hoa rửa vết thương 1 tháng mới khỏi được. Ngưu Lang nghe vậy, không ngại vất vả, chăm sóc cẩn thận bò già một tháng, buổi sáng đi hái hoa, thu tập giọt sương, rửa vết thương cho bò già, buổi tối thì ngả vào bò già ngủ. Sau khi bò già khỏi bệnh, Ngưu Lang rất vui mừng, dẫn 10 con bò về nhà.

Sau khi về tới nhà, chị dâu vẫn đối xử thậm tệ với Ngưu Lang, nhiều lần muốn làm hại Ngưu Lang, may mà lần nào cũng được bò già tìm cách cứu giúp, cuối cùng chị dâu tức quá hoá giận, đuổi Ngưu Lang ra khỏi nhà, Ngưu Lang chỉ yêu cầu mang theo bò già ra đi.

Một hôm, Chức Nữ và các nàng tiên trên trời xuống trần gian chơi, đi tắm ở sông. Dưới sự giúp đỡ của bò già, Ngưu Lang đã làm quen với Chức Nữ, sau đó hai người đã có tình cảm với nhau. Rồi Chức Nữ lén xuống trần gian, trở thành vợ của Ngưu Lang. Chức Nữ còn mang tằm từ thiên đình xuống cho dân làng, và dạy dân làng biện pháp nuôi tằm, rút tơ, dệt vải lụa mịn màng và bóng đẹp.

Sau khi lấy nhau, Ngưu Lang ngày ngày làm ruộng, Chức Nữ dệt vải, tình cảm rất sâu đậm, hai người sinh được một trai một gái, cuộc sống gia đình rất hạnh phúc. Nhưng cuộc sống hạnh phúc không thể kéo dài, chuyện này bị Ngọc Hoàng Đại Đế biết được, Vương Mẫu Nương Nương đích thân xuống trần gian, ép Chức Nữ về thiên đình, hai vợ chồng đằm thắm với nhau bị cách xa.

Ngưu Lang không lên thiên đình được, bò già cho Ngưu Lang biết, sau khi nó chết, Ngưu Lang hãy dùng da của nó làm giầy, đi giầy da này thì có thể lên thiên đình. Ngưu Lang nghe theo lời bò, đi giầy làm bằng da bò, mang theo hai đứa con, cưỡi mây lướt gió lên thiên đình đi tìm Chức Nữ. Khi Ngưu Lang sắp đuổi kịp Chức Nữ, Vương Mẫu Nương Nương lấy trâm vàng cài trên tóc vạch một đường, bèn xuất hiện dòng sông Thiên Hà có sóng cuồn cuộn, Ngưu Lang và Chức Nữ bị ngăn cách ở hai bờ sông, hai người chỉ có thể nhìn nhau, rơi nước mắt. Tình yêu chung thủy của họ đã làm chim khách cảm động, hàng nghìn hàng vạn chim khách bay đến và bắc cầu Thước Kiều, để Ngưu Lang và Chức Nữ gặp mặt tại Thước Kiều. Vương Mẫu Nương Nương đành chịu, cho phép hai người gặp mặt tại Thước Kiều vào mồng 7 tháng 7 hàng năm.

Sau đó, cứ đến mồng 7 tháng 7 âm lịch, ngày Chức Nữ và Ngưu Lang gặp mặt tại Thước Kiều, các cô gái lại rủ nhau nhìn trời ngắm sao, tìm sao Ngưu Lang và sao Chức Nữ ở hai bờ dải Ngân Hà, mong được chứng kiến buổi gặp mặt một năm một lần của họ, cầu mong ông trời cho mình tài năng sáng dạ và khéo tay như Chức Nữ, cũng cầu mong mình có được mối lương duyên tốt đẹp. Do vậy, Tết Thất Tịch đã hình thành.

>>> Ngoài đọc truyện thai giáo tháng thứ 6 trên cho bé. Các mẹ có thể nghe thêm truyện trong chuỗi video của chúng tôi trên youtube

Nếu bạn có thắc mắc gì có thể để lại bình luận
Rate this post

Check Also

11 Truyện Ngắn Thai Giáo Siêu Hay Cha Mẹ Nên Đọc Mỗi Ngày

11 Truyện Ngắn Thai Giáo Siêu Hay Cha Mẹ Nên Đọc Mỗi Ngày

Thai giáo bây giờ đã là một trong những phương pháp hiệu quả được nhiều …

Leave a Reply